Beta: nhilamdn
Làm sao bây giờ, cô phải làm thế nào để khiến cho anh ta thua trận bây giờ? Có cách rồi! Bàn tay đặt trên ghế bất giác cứng ngắc, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười nhàn nhạt: "Tốt nhất là như vậy."
Rất nhanh, Tiêu Minh Lạc từ trong chỗ nghỉ ngơi của cô lấy ra hai miếng vải đen, quơ quơ miếng vải đen nói: "Mỗi người có ba cơ hội, sau ba lần ném ai trúng nhiều hơn sẽ thắng. Nếu hai người đều ném trúng ba lần, thì lại thêm một lần, cho đến khi một người ném không trúng mới thôi. Cứ như thế đi... Tôi sẽ chơi trước!" Nói xong, lập tức đứng vào vị trí, nhìn thoáng qua vòng rổ rồi tự mình dùng miếng vải đen che kín mắt.
Trận đấu kiểu này, cô chưa từng thấy qua. Nhìn Tiêu Minh Lạc lạnh nhạt cầm bóng, khi anh giơ tay lên, lòng bàn tay cô không khỏi đổ mồ hôi. Bên cạnh Tiêu Minh Lạc đặt một cái thùng chứa rất nhiều bóng, chỉ cần vươn tay là có thể lấy được.
Rất nhanh, hai lần đầu Tiêu Minh Lạc đều ném trúng, mãi đến lần thứ ba, An Sơ Hạ gắt gao nắm chặt tay vịn của ghế nằm, khẩn trương tới cực điểm. Lần thứ ba... Quả bóng... lúc ném lên bóng lăn quanh rổ khoảng 3 vòng, đúng lúc Tiêu Minh Lạc kéo miếng vải đen xuống, thì lọt vào rổ! Ba lần tất cả đều ném trúng! Cô nhìn về phía Hàn Thất lục, trên mặt của anh vẫn như cũ nhìn không thấy chút khẩn trương nào, thậm chí sâu trong mắt còn lộ ra ý cười. Là... Khinh thường?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030256/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.