Beta: nhilamdn
Nhìn ánh mắt khinh bỉ của Hàn Thất Lục, cô lại thấy được ẩn sau đó một tia đau lòng. Là đau lòng sao? Cô bị ảo giác à? Phủi phủi tay, cô tự mình từ mặt đất đứng lên: "Ai bảo trận đấu của các anh kịch liệt như thế, vốn không muốn xem nhưng mà... Từ từ! Vừa rồi quả bóng kia, vẫn chưa vào rổ?"
Cô đang nói dối, cô rất ít khi nói dối. Nhưng vì tự do, cũng chỉ có thể nói dối thôi. Quả nhiên rất hoảng hốt, vì trong ngực xuất hiện cảm giác áy náy, khiến cô rất khó chịu. Vừa rồi chỉ lo té xuống, không nhìn bóng.
Hàn Thất Lục căm hận lườm cô một cái: "Tôi thua." Chấp nhận chịu thua, đây mới là nam tử hán, chẳng hề để ý, cầm lon Fanta của An Sơ Hạ, ngửa đầu uống xong hơn phân nửa, nhìn thoáng qua Tiêu Minh Lạc: "An Sơ Hạ không cũng không phải đồ vật, không thể dùng làm vật đặt cược."
An Sơ Hạ sửng sốt, gào lớn: "Uy uy! Hàn Thất Lục, lon Fanta là của tôi, tôi uống qua..."
Hàn Thất Lục cũng không để ý đến cô, ngược lại ngửa đầu lại uống một ngụm. Cố ý, anh tuyệt đối là cố ý! Đúng là nếu anh vẫn kiên trì, như thế cô vẫn không thể đi làm thêm, không, phải đi làm thêm. Một bên túm lấy lon Fanta trong tay Hàn Thất Lục, một bình tĩnh nhìn thoáng qua Tiêu Minh Lạc.
Tiêu Minh Lạc dáng vẻ nhàn nhã tự tại, hoàn toàn đã không còn khẩn trương như vừa rồi, lại khôi phục vẻ bất cần đời. Nghịch nghịch băng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030253/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.