Ed: Ngọc Duyên
Beta: nhilamdn
"Như thế này có là gì?" Manh Tiểu Nam cúi người ò bên tai An Sơ Hạ nhẹ giọng nói: "Tớ đã nghe rõ cậu nói trong điện thoại, 'Nói tóm lại', bất kể như thế nào, hiện tại tớ không thể bi thưa lỗ, phải không?"
Hung hăng trơn mắt nhìn cô một cái, Manh Tiểu Nam dựa gần bên tai cô nói tiếp: "Yên tâm, sau khi chuyện thành công, cậu ba tớ bảy!"
"Ba cái đẩu cậu ấy!" An sơ Hạ đạp một cước, cô vừa đúng lúc nhảy dựng lên tránh thoát chân An sơ Hạ, cô lè lưỡi ra trêu trọc. Bình phục hô hấp, cô hạ thấp giọng: "Tớ bảy cậu ba, không có thương lượng!"
Ngưng thở kìm chế ý muốn bóp chết cô, cuối cùng Manh Tiểu Nam thỏa hiệp giậm chân một cái: "Cậu đây cũng quá ác độc đi? Năm năm, không có thương lượng!"
An Sơ Hạ che miệng cười nhạt: "Được rối, năm năm!" Mồi lẩn ép giá cô đều sẽ đem giá cá ép xuống thấp nhất, sau đó cuối cùng cũng đểu như Manh Tiểu Nam năm phấn. Chỉ có Hàn quản gia nghe như rơi vào trong sương mù, năm năm sáu bốn? Cái gì cùng cái gì vậy...
Từcửa sổ quán trà sữa, có thể nhìn thấy hai nữsinh ngồi ở trên ghế. Một cô hai chân ngúng nguẩy bộ măt đắc ý, một cô ngồi tương đối duyên dáng bộ mặt mỏi mệt. Khi Hàn quản gia đi vệ sinh, cô thở một tiêng nặng nề đặt trà sữa để trên cái bàn tròn, hung hăng trơn mắt nhìn Manh Tiểu Nam một cái: "Cậu nha, cũng biết giết người quá đi? Hàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030156/chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.