Edit: Quỳnh Hương
Beta: NhoxPanda2
Nhiệt độ không khí xung quanh kịch liệt giảm xuống, Lăng Hàn Vũ cùng Tiêu Minh Lạc liếc nhau, cùng lúc trả lời: "Chúng tôi làm sao có thể nói ra cấm kỵ?"
Xoay người mượn ngọn đèn lạnh lùng nhìn hai người bị anh đem tới trong phòng tối này, trong mắt anh không hề có ý thương hại: "Tôi hỏi lần cuối cùng, có, hay vẫn là không có."
Mọi người biết Hàn Thất Lục là người tuyệt đối không thể lừa gạt. Hai người liếc nhau, Tiêu Minh Lạc cao giọng trả lời trước: "Không có! Cậu cho dù là đánh chết tôi cũng không có! Bởi vì... Bởi vì là không có! Nói là không nói gì bởi vì vốn là cũng không nói gì."
Khóe miệng gợi lên ánh mắt quét xuống cười, trong đáy mắt anh hiện lên một tia sáng, tựa đầu hướng Lăng Hàn Vũ, tiếng nói không hề có nhiệt độ hỏi: "Hàn Vũ, cậu chưa bao giờ lừa tôi." Ngụ ý, đó chính là... Nếu anh ta lừa gạt anh, như thế anh ta nhất định phải chết.
Từ ánh mắt Tiêu Minh Lạc công kích đến, Lăng Hàn Vũ giương cao cằm: "Không phải tôi nói."
Khoé miệng Hàn Thất Lục ý cười dần dần thêm sâu sắc, ánh mắt lại nhìn về phía vẻ mặt tuyệt vọng của Tiêu Minh Lạc: "Như thế, chính là cậu nói rồi."
Khẽ cắn môi, Tiêu Minh Lạc hất cằm lên cười cực kỳ thê thảm: "Này chơi bẩn vừa thôi, là cậu ta khuyên tôi nên nói. Nếu không tôi làm sao có thể nói ra đúng không?" Cậu ta thề, nếu cậu ta hôm nay có thể còn sống,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2030155/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.