Edit: Ngọc Châu, Bí, Búp Nguyễn
Beta: NhoxPanda2
Giọng nói này không phải ai khác mà chính là Hàn Thất Lục.
Theo bản năng cô quay đầu lại, còn chưa nhìn thấy rõ ràng, Hàn Thất Lục đã ôm cô thật chặt vào lòng. Cô có thể cảm nhận được hơi thở hổn hểnh của Hàn Thất Lục, xem ra anh ta đã chạy như điên tới đây.
"Anh..."
"Cô chạy tới đây làm gì? Tôi và Hàn quản gia bị cô dọa chết rồi!" Hàn Thất Lục ôm An Sơ Hạ thật chặt, thở hổn hểnh nói: "Không phải tôi bảo cô ở trong khách sạn ngoan ngoãn chờ sao?"
Mặc dù không rõ chân tướng nhưng An Sơ Hạ cảm thấy hình như Hàn Thất Lục của trước kia đã trở lại. Vẫn đắm chìm trong vòng tay của Hàn Thất Lục cho đến khi nghe được một âm thanh khác. "Thất Lục!" Hướng Mạn Quỳ nhìn thấy Hàn Thất Lục đang ôm An Sơ Hạ, cô ta căng thẳng chạy nhanh tới kéo Hàn Thất Lục ra.
Đột nhiên Hàn Thất Lục buông An Sơ Hạ ra, An Sơ Hạ có chút không nỡ nhưng cũng không thể không cùng Hàn Thất Lục giữ chút khoảng cách bởi Hướng Mạn Quỳ quấn chặt cánh tay Hàn Thất Lục giống như tuyên bố rắng Hàn Thất Lục là của cô ta.
"Tại sao em lại đến đây? Không phải anh bảo em chờ trong khách sạn sao?" Hàn Thất Lục nghiêng mặt đi, ôn nhu nhìn Hướng Mạn Quỳ. "Nếu như em cũng bỏ đi, anh thật không biết nên làm thế nào."
Nghe Hàn Thất Lục nói vậy, Hướng Mạn Quỳ ngẩng đầu lên hôn nhẹ vào má anh, mỉm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029729/chuong-456.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.