Editor: Phương Quỳnh
Beta: dangngocchau, anhduong2506
An Sơ Hạ đột nhiên hỏi: "Phóng viên càng ngày càng nhiều, nói như vậy, bảo vệ của Tiêu gia có đủ không? Mà còn, nhiều phóng viên như vậy ở trong này, có không ít người sẽ đổi thành y phục thường đi vào. Bọn họ rất có khả năng sẽ vì không cho phóng viên đi vào, mà ngăn người nhà bệnh nhân. Cứ như vậy, nơi này khẳng định sẽ loạn."
"Cái này em không cần lo lắng." Hàn Thất Lục làm một cử chỉ giúp cô yên tâm: "Đã nhờ Lăng gia hỗ trợ, cả đám người Lăng gia đều không đơn giản, bọn họ sắp đến, có bọn họ ở đây, những người khác đừng mong có thể trà trộn vào."
"Bất quá... Nói đến Lăng gia, thật sự là đã lâu không có tin tức của Hàn Vũ rồi." An Sơ Hạ thấp giọng lẩm bẩm nói.
Cô nói rất nhỏ, nhưng tai Hàn Thất Lục vẫn rất thính, liền nghe được. Anh nhìn xéo xuống đầu của cô, liếc mắt một cái, ngữ khí là lạ hỏi han: "Lo lắng rồi hả?"
An Sơ Hạ bĩu môi, có chút mất hứng nói: "Đúng! Lo lắng cho bạn bè không phải cực kỳ bình thường à?"
"Xuỵt..." Hàn Thất lục đè thấp thanh âm nói: "Đến gần rồi, cúi đầu, đừng nói, nếu không sẽ bị phát hiện."
An Sơ Hạ vội vàng chớ có lên tiếng, đè thấp đầu, chỉ nhìn mũi chân của mình, trong lòng cầu nguyện: đừng có nhận ra, tuyệt đối đừng nhận ra.
Các phóng viên vừa rồi đã qua thời điểm nhiệt tình, đều đã ngồi xếp bằng trên mặt đất.
"Ôi chao,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029122/chuong-804.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.