Ed: nấm
Beta: dangngocchau
An Sơ Hạ ngẩn ngơ, cái gương...Cô cũng không có thói quen mang gương theo. Đúng rồi, điện thoại di động!
Cô thần tốc lấy từ trong túi áo vươn tay mò, lấy màn hình điện thoại di động chiếu mặt mình. Ngay chỗ thái dương, một khối hồng hồng gì đó xuất hiện. Cô tự tay sờ sờ.
"Hí -- đau quá!"
Cô hít một ngụm khí lạnh, lúc này mới nhớ tới camera kia đập vào trán của cô. Lúc ấy cô vẫn chưa kịp cảm thấy nhức đầu, Hàn Thất Lục liền nổi bão, cô nhất thời đã bị sự mạnh mẽ của Hàn Thất Lục trấn áp, cả người lờ mờ lờ mờ, đã không có ý thức, làm sao lại nghĩ đến đau hay không?
Hơn nữa, cái trán này... Không đụng chạm thật đúng là không biết đau nhức.
"Em ngốc hay không ngốc!" Hàn Thất Lục nhìn cô mắng một câu như vậy, dắt tay cô, trong mắt tràn ngập đau lòng: "Lúc đập xuống cũng không né? Ngộ nhỡ đập vào mắt? Vậy thì cả đời đều sẽ không nhìn thấy!"
An Sơ Hạ nghịch ngợm thè lưỡi, cười hì hì nói: "Thời điểm đó quá đột ngột, mà còn nhiều người như vậy, thời điểm rơi xuống em căn bản cũng không biết, nếu biết em còn không biết né sao? Còn có... Cả đời không nhìn thấy, không phải còn có anh cùng em sao?"
Hàn Thất Lục đi bộ về phía trước đột nhiên ngừng một chút, lưng của anh đều đã thẳng dị thường.
Cô nghi hoặc trên dưới nhìn anh một cái, hỏi: "Anh làm sao vậy?"
Hàn Thất lục hít sâu một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029121/chuong-805.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.