Edit: Evilkim
Beta: La Pluie
Trong lòng cô, từ từ dâng lên một cảm giác bất an.
Loại cảm giác bất an này, xuất phát từ giác quan thứ sáu.
Hàn Thất Lục giờ phút này sắc mặt cũng ảm đạm, dường như trong lòng anh cũng bất an giống như Manh Tiểu Nam. Khi đó kích động, đến bây giờ, toàn bộ chuyển thành lo lắng sâu sắc.
Anh không nói gì thêm nữa, một bên nhìn điện thoại, trong điện thoại hiển thị phương hướng đi bộ.
"Trời ạ... Tại sao tớ lại cảm thấy rằng, anh ấy đang đi về phía chúng ta?" Tiểu Nhụy dùng tay phải đặt lên ngực trái của chính mình cảm nhận trái tim đang đập thình thịch, vẻ mặt đầy khát khao: "Không phải là anh ấy, tới tìm tớ chứ?"
Lúc này Hàn Thất Lục chỉ cách bọn họ tầm ba mét.
Từ Duyệt liếc xéo Tiểu Nhụy một cái: "Bạn học, mẹ cậu không nói với cậu, làm đóa hoa của quê hương, nên đọc nhiều sách hơn đọc báo, ăn ít đồ ăn vặt, đừng mộng tưởng hão huyền sao?"
Từ Duyệt nói xong, lôi kéo cánh tay Tiểu Nhụy, nói: "Đi thôi, về lớp học giúp tớ ngẫm lại xem nên viết bản kiểm điểm như thế nào!"
Cô nói xong, liền không quên kéo tay Tiểu Nhụy rời sân thể dục hướng đến cầu thang.
"Đợi một chút thôi! Xem xem anh ấy tìm ai!" Tiểu Nhụy vùng vẫy không chịu đi, nhưng sức lực không thể sánh bằng Từ Duyệt, bị Từ Duyệt kéo đi.
"Đợi một chút!" Âm thanh giọng nói nam tính lạnh lẽo vang lên, bởi vì hiện trường lặng ngắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029070/chuong-836.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.