Ed: dangngocchau
Beta: La Pluie
Thật không biết vị Hàn thiếu gia này lúc nhìn thấy Sơ Hạ ở cùng tên Nhị Lại Tử, sẽ có phản ứng gì.
Quả thực cô cũng không dám tưởng tượng.
"Mấy vị, không cần khách sáo." Đối mặt với mấy vị lãnh đạo và Hiệu trưởng lời nói xu nịnh, Hàn Thất Lục không nể mặt, trực tiếp nói: "Tôi tới nơi này tìm người, bạn học này sẽ giúp tôi đi tìm người, cho nên, tôi muốn xin cho cô ấy nghỉ trước."
Hiệu trưởng sửng sốt một lúc, thế nhưng cũng không nghĩ đến vị thiếu gia này lại không nể mặt như vậy, là Cục trưởng Trần đích thân gọi điện thoại, không muốn chống đối đối phương, ông ta liền nhẫn nhịn, vẫn mỉm cười, gật đầu liếc mắt nhìn Từ Duyệt, đồng ý: "Có thể, đương nhiên có thể."
"Hiện tại, có thể đi được chưa?" Hàn Thất Lục quay đầu, ánh mắt rơi xuống mặt Từ Duyệt.
Khuôn mặt Từ Duyệt nóng lên, liền vội vàng gật đầu: "Vâng vâng vâng!"
Nhân vật lớn như vậy, làm sao cô dám không đi?
Sau khi gật đầu, phía dưới tiếng xe nổ máy vang lên ồn ào, Từ Duyệt quay đầu nhìn lại, ba chiếc xe màu trắng bỗng nhiên xuất hiện ngay ngắn ở phía dưới. Loại xe này đương nhiên cô không biết, nhưng nhìn thấy một người da đen đeo kính râm mặc âu phục bước ra từ một trong ba chiếc xe, đã thấy thật phong cách.
Đương nhiên, trong đám người xem xung quanh cũng có người hiểu biết về xe nhận ra, kêu lên thành tiếng: "Papide! Ba chiếc cũng phải hơn mười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029068/chuong-837.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.