Ed: dangngocchau
Beta: @anhduong2506
Lời của anh gợi ý thức cô trở về, Lý Nam lắc đầu:"Vẫn là cái dáng vẻ kia, tôi tính cách kiên cường, nhìn nhận sự việc sẽ không thay đổi. Cô ta cảm thấy tôi dối trá, cảm thấy thầy bất công. Về sau, cô ta sẽ tới lại tới tìm thầy tôi mà thôi."
"Ngoại trừ thời gian, không còn biện pháp khác để cho cô ta thay đổi, vậy cô còn uống gì?" Hàn Thất Lục liếc cô một cái, cầm ly rượu của cô đi.
Lý Nam sửng sốt, tiện đà nở nụ cười.
Lúc bắt đầu Hàn Thất Lục muốn đuổi cô đi, đến bây giờ đã tín nhiệm lẫn nhau, suy nghĩ một chút, thời gian thật đúng là qua mau. Vậy coi như cô chưa từng thấy qua Nhan Nhược, tiếp theo lúc gặp mặt, hy vọng Nhan Nhược đã bị thời gian làm thay đổi.
-----------------------------------------------------------------
Ban đêm.
"Tôi muốn đi leo núi!" An Sơ Hạ hô to, bước đi lung lay.
Hàn Thất Lục vội vã chạy tới đỡ, quay đầu nhìn về phía Manh Tiểu Nam, trừng mắt, nói: "Tôi thoáng không để ý cô ấy, cô liền để cô ấy uống nhiều rượu như vậy!"
Manh Tiểu Nam vẻ mặt vô tội, ủy khuất nói rằng:"Oan uổng quá! Tôi không để cho cô ấy uống nhiều mà! Tôi làm sao biết rượu kia tác dụng chậm như vậy? Tôi cùng thầy uống! Cho nên tôi mới để cho cô ấy nếm một cái coi có ngon hay không, không nghĩ tới chỉ có một ngụm, liền..."
Tiêu Minh Lạc thở dài, nhìn về phía Manh Tiểu Nam nói rằng:" May mà cậu không uống, bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029018/chuong-863.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.