Ed: dangngocchau
Beta: @anhduong2506
"Hàn Vũ đi như vậy, chẳng lẽ không có tin tức gì sao?" An Sơ Hạ vội vã hỏi.
Hàn Thất Lục lắc đầu, nói: "Tin tức đương nhiên vẫn có, nhưng mấy ngày hôm trước anh nghe Lăng lão thái gia nói, dường như Hàn Vũ ở bên kia rất tốt, cậu ấy đã có thể trở về nước, nhưng chính bản thân cậu ấy không chịu trở về. Tình huống cụ thể anh cũng không rõ ràng lắm, liên lạc bên kia rất khó khăn."
An Sơ Hạ gật đầu, trầm mặc một lát, nói rằng: "Hy vọng cậu ấy bình an là tốt rồi. Bất quá, có chuyện em phải nói trước nha."
"Chuyện gì?" Đôi mắt Hàn Thất Lục nhìn chằm chằm cô, khiến cô cảm giác hít thở không thông.
Có thể sẽ làm cho anh thất vọng, thế nhưng cô phải nói.
Hiện tại không nói, đến nghỉ đông cũng phải nói.
Cô hít sâu một hơi, nói rằng: "Nghỉ đông em không thể cùng anh đi ra ngoài chơi, em muốn ở nhà!"
Lông mày bắt đầu hơi nhíu. Phút chốc Hàn Thất Lục đưa mắt nhìn cô, mở miệng hỏi: "Vì sao?"
"Em muốn đi làm thêm." Sơ Hạ nắm chặt hai tay, nói rằng: "Em không muốn dựa vào mọi người, cũng muốn dùng tiền của mình mua cho mẹ một món quà mới."
Tĩnh lặng... yên ắng.
Cô cho rằng Hàn Thất Lục sẽ nổi giận, nào ngờ anh nói: "Tốt."
Không quá nhiều lời, chỉ là một chữ "Được".
"Nhanh đánh răng rửa mặt đi!." Hàn Thất Lục đứng lên, sửa tóc của mình một chút, xoay người đi.
Cái này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029017/chuong-864.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.