Edit: Hoài Thu
Beta: Linh Linh + La La =))
Anh nói xong, trực tiếp bước một bước lớn vòng qua bên cạnh cô, lập tức đi luôn.
"Anh chính là xấu hổ thật rồi! Không tự nhiên chút nào!" An Sơ Hạ nhịn không được hướng tới bóng lưng anh hét lên.
Bước chân Hàn Thất Lục bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt âm âm u u quay người nhìn lại.
An Sơ Hạ toàn thân run lên, vội vàng nhanh tay bịt miệng, ngoan ngoãn không nói gì nữa.
Sau khi Hàn Thất Lục bước vào đại sảnh, cô cũng bước nhanh hơn, nhưng còn chưa đi đến đại sảnh, một bóng đen lao "Vù" ra như gió, tiện đà gắt gao ôm lấy cô: "Tiểu Sơ Hạ! Mẹ lo lắng cho con quá! Nghe nói trên đường về nhà tai nạn xe cộ rất nhiều! Mẹ đã lo lắng gần chết! Gọi điện thoại cho thằng nhóc kia một cuộc nó cũng không bắt! Lại còn Hàn quản gia đã quên mang điện thoại theo. Thật sự là khiến mẹ lo chết rồi!"
Hoá ra bóng đen kia là Khương Viên Viên.
An Sơ Hạ ổn định tinh thần, vội nói bản thân mình không xảy ra việc gì.
Nghỉ đông ngày quá rất nhanh, vì muốn giành cho Khương Viên Viên một bất ngờ, nên khoảng thời gian Khương Viên Viên cùng Hàn Lục Hải đi nghỉ phép cô đều không đi làm thêm. Mỗi ngày cô ở nhà làm bài tập, viết tiểu thuyết, cuộc sống trôi qua vui vẻ và hạnh phúc.
Thế nhưng, cô vẫn thường xuyên nhớ tới mẹ mình.
Mẹ, thật sự không quay về được nữa.
Khi cô ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029006/chuong-869.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.