Edit: Tiểu Mãn
Beta: La Pluie
"Em là heo sao An Sơ Hạ?" Hàn Thất Lục ngừng xe xong mới quay đầu nhìn cô, nói: "Đó là cậu của anh, em không nhớ sao? Hàng năm cậu thường đến đây ở mấy ngày, tuy nhiên năm nay đến hơi chậm một chút."
An Sơ Hạ thần kinh căng thẳng, đôi mắt trợn to: "Khó trách mẹ nói nhà có khách! Em còn đang suy nghĩ có người khách mời nào làm cho mẹ gấp gáp như vậy. Trời ạ... Thì ra cậu của anh. Cậu ấy có dữ không? Xem ra em không cần xuống xe rồi... Chờ cậu ấy tới, em sẽ..."
Trong lòng cô không có khẩn trương, tay không tự chủ được mà nắm chặt dây an toàn.
"Cậu ấy đầu năm sau mới tới, em sẽ ngồi ở chỗ này đến đầu năm sau à." Hàn Thất Lục nói xong một câu, cũng không thèm nhìn cô một cái liền trực tiếp xuống xe.
"Này ——" An Sơ Hạ hô to một tiếng, Hàn Thất Lục đã đem cái chìa khóa ném cho người giúp việc, tự mình nhấc chân đi tới!
Mệt, lúc cô còn đang ở nghĩa trang vẫn cảm thấy anh ôn nhu chăm sóc, thật sự mù quáng mới nghĩ ra bốn chữ "Ôn nhu chăm sóc" này rồi!
Ở trong xe trầm mặc thật lâu, cô rốt cục vẫn phải xuống xe.
"Khốn nạn! Đợi em với, cậu anh là người cấp cao như vậy đến đây! Em chỉ là một tiểu nhân vật, nhìn thấy cậu ấy có thể không căng thẳng sao được?! Khốn nạn! Hàn Thất Lục là một cọc gỗ lớn!" An Sơ Hạ một bên giẫm lên mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-gia-ac-ma-dung-hon-toi/2029002/chuong-870.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.