Thẩm Viên có một nếp sinh hoạt rất quy củ, ngay cả trong những ngày lễ cũng hiếm khi ngủ nướng. Cái mà người ngoài cho là “Nguyên tắc cứng nhắc, khó chấp nhận” thì đối với Thẩm Viên chỉ là thói quen.
Vì thế việc dậy sớm hơn một tiếng rưỡi để quay lại trường không phải là điều khó khăn, chuông báo thức vừa reo cô đã mở mắt.
Cô yêu thích cái không khí của buổi sáng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, vừa tĩnh lặng lại vừa hé lộ sự khẩn trương. Cô thay đồ xong bước xuống lầu, vừa lúc bắt gặp người giúp việc đang đi về phía mình, trên tay ôm một chiếc túi nhỏ: “Cô chủ, đây là thứ tối qua Tổng giám đốc Thẩm để lại cho cô.”
“Dạ?” Thẩm Viên nhận lấy, mở ra nhìn thoáng qua, là chiếc điện thoại trước đó cô đã làm rơi ở câu lạc bộ. Chắc hẳn là mấy cậu ấm cô chiêu làm khó cô hôm trước đã biết lỗi và cho người gửi trả lại.
Cô đưa mắt nhìn vào phòng ăn nhưng không thấy người mình đang nghĩ đến: “Anh cả đâu rồi ạ?”
Thẩm Viên có quy tắc riêng trong cách xưng hô với mấy người anh trong nhà, những người làm công trong nhà này đều biết——Gọi “Anh cả” là anh lớn th*m d*, còn gọi “Anh” hoặc “Anh hai” chính là Thẩm Xước.
“Sau khi về đến nhà hôm qua, Tổng giám đốc Thẩm lại ra sân bay rồi.” Quản gia bước ra từ nhà bếp, trả lời câu hỏi của Thẩm Viên: “Nói là ở thành phố Hải Nghiêu có công việc cần đích thân đi một chuyến.”
Thẩm Viên cất điện thoại vào túi, thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-dot-thuan-bach/5289974/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.