Phần lớn tính hung hăng trên người Dịch Thận nằm ở đôi mắt như chim ưng kia, kết hợp với khuôn mặt gầy và sống mũi thẳng, nhìn qua anh đặc biệt khó gần.
Dường như bản thân anh biết điều này, nên thường đội mũ lưỡi trai, kéo vành mũ xuống để che đi ánh mắt.
Nhưng điều anh không biết chính là, việc làm này lại phản tác dụng, người khác không nhìn rõ mắt anh, ngược lại càng khiến anh trở nên bí ẩn và lạnh lùng hơn.
Lúc này, cô em khóa dưới đứng trước mặt Dịch Thận cầm thời gian biểu, thấp thỏm lo sợ, cẩn thận hỏi: “Đàn anh…… tình huống này phải làm sao?”
Đó là sự xung đột về thứ tự sử dụng sân khấu chính, đã được bốc thăm từ trước của các câu lạc bộ khác nhau tại buổi tuyển sinh.
“Thời hạn thuê thiết bị sắp hết nên muốn chen ngang để chèn ép câu lạc bộ khác à?” Giọng Dịch Thận lạnh nhạt, không chút gợn sóng, vành mũ nâng lên liếc cô ấy một cái: “Cô đi hỏi anh ta, lần sau xếp hàng đi vệ sinh hét lên sắp tè ra quần rồi, xem có ai thèm để ý đến anh ta không.”
Đàn em khóa dưới đứng nghiêm nhịn cười: “Vâng ạ!”
Một lời nói trúng tim đen! Đàn anh đầy khí phách!
Người em gái khóa dưới chạy đi, mang theo một luồng gió, khẽ nâng góc áo T-shirt rộng thùng thình của Dịch Thận, hòa vào bầu không khí ồn ào xung quanh.
Khi anh nghiêng người, điện thoại trong túi quần vừa lúc rung lên.
Nhìn thấy tên người gọi đến, Dịch Thận rút điện thoại ra nghe, nhàn nhạt gọi: “Chú.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thieu-dot-thuan-bach/5289973/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.