Phía sau anh là tiếng ồn ào, đêm càng về khuya thì các cửa hàng càng nhộn nhịp, hai người một đứng, một ngồi tạo thành góc, cùng yên tĩnh không lên tiếng. Ánh sáng chiếu vào mắt anh, giống như hai đốm lửa nhỏ đốt cháy đống củi trong lòng cô, bùng lên thành tiếng.
Nhưng cô không làm gì cả, ánh mắt lặng lẽ mà dịu dàng nhìn anh, khóe môi khẽ cong: “Muốn nhận ra tớ rồi hả?”
Anh bướng bỉnh nhắc lại: “Cậu không trả lời tin nhắn của tớ.”
“Cả ngày tớ phải chăm lo cho Chu Phàm Tần, vừa mới tan làm không lâu.” Hai má cô động đậy, ngẩng đầu lên nhìn người đang chắn ánh đèn: “Không ngồi sao?”
Môi cô có màu nhàn nhạt như trái cherry, khi ăn có lớp nước mỏng trên môi, trông kết cấu như thạch, ánh mắt anh khẽ dừng lại trên môi cô.
Chút kem trắng lăn tăn dính bên trên, đầu lưỡi cô quét qua, nhưng lại không hề để ý mà vẫn ngước nhìn anh với nụ cười trong veo cùng đôi mắt sáng ngời. Anh muốn giơ tay lên nhưng lại nắm chặt lại trong sự phản kháng của chính bản thân, trái tim như bị kiến cắn, ngứa ngáy không thể chịu nổi, tất cả đều là lỗi của ngày Hè!
Chung Ức không phát hiện ra những suy nghĩ vụn vặt của anh, cô tìm trong túi một hộp bánh ngọt khác, đặt sang bên cạnh: “Ăn cái này đi.”
Sau vài giây, anh ngồi xuống vị trí cách cô nửa sải tay.
“Chỉ còn duy nhất một chiếc vị Việt quất, nguy hiểm thật.” Cô vừa ăn vừa lẩm bẩm, dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694186/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.