Năm ấy, đài phun nước trong khuôn viên trước Cung văn hóa chưa bị phá bỏ, trường tiểu học nằm ngay bên kia vành đai xanh. Khi chuông tan học vang lên, lũ trẻ trong trường như ngựa mất phanh, gần như đều chạy theo cùng một hướng, đó chính là nơi đây.
Nước trong bể rất cạn, không đến bắp chân, nên ngày nào cũng sẽ có trận chiến nước bắn tung tóe, hình ảnh những đứa trẻ khác nhau sẽ xuất hiện trên lưng hai con ngựa trắng điêu khắc đang đứng trong bể. Ánh mặt trời chói chang, nước văng ra tứ tung, đài phun nước như ngập sương mù, phản chiếu cầu vồng trên bầu trời.
Chung Ức vẫn còn nhớ, chính ngày đó Từ Án Viễn đã vội vàng ngăn cản cô. Làn khói trắng như sữa tràn ngập trong không khí, giữa lớp mờ ảo mong mỏng, chỉ có thể phân biệt được một số màu của cầu vồng, còn lại là ẩn trong màn sương.
Trong bầu không khí hoan hô cổ vũ của lũ trẻ, mà đầu óc anh chỉ có một điều duy nhất: “Nếu cậu không đến xem trận thi đấu của tớ, thì sau này sẽ không được xem nữa đâu.”
Ngày hôm đó, bầu trời trong xanh như những vết mực loang lổ, một vòng hồng, một vòng tím, điểm xuyết thêm vài màu như luống hoa vàng ở giữa. Các em học sinh tiểu học với khuôn mặt rám nắng, còn cả những chàng trai, cô gái mặc áo trắng quần xanh đang đứng bên nhau trong nắng.
Tầm nhìn của Chung Ức đã bị cầu vồng “cuỗm” đi mất, con người không có khả năng phản kháng trước những thứ lộng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694183/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.