Chu Phàm Tần để quên thẻ tuyển thủ trong phòng khách sạn, khiến đứa trẻ như rồng như hổ lập tức trở nên uể oải, gương mặt hiện rõ vẻ áy náy và bất lực. Từ Án Viễn và Chung Ức nhanh chóng liếc nhìn nhau, một người tiếp tục đưa cậu đến địa điểm, người còn lại quay về lấy thẻ tuyển thủ.
Cô vừa đi đến ven đường, thì một chiếc ô tô màu đen chậm rãi dừng lại trước mặt, cửa kính hạ xuống, trông gương mặt đối phương có phần quen thuộc. Người đàn ông nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt từ do dự chuyển thành xác nhận, sau đó mỉm cười nói: “Cô giáo Chung, đúng là cô thật này.”
Trần Xuyên.
Anh ta là anh họ của một đối tượng khách hàng thiếu niên trong cơ sở dạy thêm mà Chung Ức đang làm việc, cô có gặp đối phương một lần trong lớp học mở. Thỉnh thoảng anh ta có đến đón cháu trai mình sau khi tan học và cậu cháu trai ấy cũng là tuyển thủ trong cuộc thi bơi ngày hôm nay.
Có sự giúp đỡ của Trần Xuyên, Chung Ức đi tới đi lui cũng nhanh hơn, ngay khi cô đưa thẻ tuyển thủ tới, thì Chu Phàm Tần đã lao vào vòng tay cô và ôm cô thật chặt.
Từ Án Viễn không chút do dự nhìn chằm chằm vào người đàn ông đeo kính không biết từ đâu “chui ra” đang xuất hiện bên cạnh cô, đến khi tiếng thông báo thúc giục vang lên trên đỉnh đầu, thì anh mới khoác vai Chu Phàm Tần rời đi.
Trên đài quan sát, Trần Xuyên đưa một chai Sprite lạnh qua, khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694172/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.