Thế giới trở nên yên tĩnh.
Chung Ức nhìn chằm chằm vào bóng lưng Từ Án Viễn, bước những bước chân cuối cùng về phía anh. Người đàn ông đang ngồi xổm đột nhiên đứng dậy, khiến chú mèo nhỏ màu cam hơi giật mình khi bị bóng đen bao phủ. Từ Án Viễn xoay người rời đi như thể không trông thấy cô, Chung Ức chớp mắt nhìn anh hai giây, sau đó lựa chọn ngồi xổm xuống vị trí mà anh vừa ngồi, tiếp tục cho mèo ăn.
Từ Án Viễn đi được vài bước lại dừng, sau đó ủ rũ quay đầu nhìn bóng hình màu lam tuyệt sắc kia, viền váy vương vãi trên nền đất phủ đầy cỏ dại và lá rụng, đó là sự hiện diện của gam màu tươi sáng trong mọi cảnh vật u tối, đơn điệu.
Anh thích màu xanh lam, như bầu trời bao la, biển cả sâu thẳm, mặt hồ phẳng lặng, cùng chiếc kẹp tóc xanh trên đầu cô gái năm đó, cho dù đứng lẫn trong một rừng bạn học mặc đồng phục, buộc tóc đuổi ngựa thì anh vẫn có thể lập tức tìm thấy cô.
Bên cạnh có động tĩnh, là Từ Án Viễn quay lại và ngồi xổm kế bên cô, khi anh đưa tay ra, theo bản năng, chú mèo ngửi ngửi đầu ngón tay anh. Từ Án Viễn gãi đầu và cằm con mèo hai cái, nó hơi nghiêng đầu trong sự thích thú, không còn sợ anh động chạm vào mình nữa.
Chung Ức lặng lẽ ngắm nhìn cảnh này, rồi đột nhiên nói: “Từ Án Viễn.”
“Há?!”
“Cuộc sống của cậu sau khi chuyển trường thế nào?”
“Rất bình thường.” Anh nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694171/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.