Ngày hôm sau, Tần Phương ra bến xe trước, sau đó bạn trai mới của Lưu Tiếu đạp xe đến đón bà ấy, Chung Ức nhìn cảnh này với vẻ tò mò, Từ Án Viễn bèn cúi xuống gần cô, thì thầm: “Dạo gần đây mẹ thích phong cách vườn trường ngây thơ.” Phụ nữ càng lớn tuổi thì lại càng hoài niệm về quá khứ.
Sau khi các mẹ rời đi, Từ Án Viễn lái xe đưa Chung Ức về nhà, mỗi một lần cách xa nhau cô lại đều cảm thấy lạc lõng, nên cứ thế ngồi ở ghế phụ lái, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ. Đột nhiên Từ Án Viễn lên tiếng: “À phải rồi, chuyện tối qua anh đã nói cho họ nghe rồi.”
Chung Ức nhất thời sững sờ, cô quay đầu nhìn chằm chằm vào sườn mặt thản nhiên của anh, sau đó áp gương mặt nóng bừng lên cánh tay anh, vừa bất đắc dĩ vừa thẹn thùng trách cứ: “Đây là hành động của đứa trẻ ngoan nào thế…. Việc này thì có gì để nói chứ?”
Tự nhiên lại bị quở trách, Từ Án Viễn im lặng suy nghĩ và chợt nhận ra rằng hai người đang không cùng tần số với nhau: “Anh đang nói đến việc mở chi nhánh rồi ổn định, cái đó… Anh không nói.”
Cả hai chợt im lặng, Từ Án Viễn khẽ ho một tiếng, tiếp tục nói: “Anh sẽ không nói đâu.”
Chung Ức mím môi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lướt qua lại rồi lại lén nhìn anh, cô phát hiện ra vành tai người nào đó còn đỏ hơn cả mình, như thể chính cô mới là con sói lớn xấu xa “lột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694142/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.