Buổi chiều, hai người dạo quanh trung tâm thương mại một vòng, Chung Ức khoác tay Từ Án Viễn và thấy anh đang nhìn chằm chằm vào một cửa hàng quần áo. Cô thuận mắt nhìn theo và ngay lập tức hiểu ra, ba mươi phút sau, cả hai cùng diện đồ đôi rồi bước vào rạp chiếu phim.
Chung Ức vừa ăn bỏng ngô vừa mỉm cười liếc nhìn anh, Từ Án Viễn cụp mắt xuống, nãy giờ vẫn luôn nhìn mình trong bộ quần áo, tiếp đến, anh lặng lẽ nhìn cô, sau đó hai người đối diện ánh mắt với nhau. Chung Ức đưa một miếng bỏng ngô đến miệng anh, cô chỉ mỉm cười không lên tiếng, chẳng muốn vạch trần suy nghĩ của “cậu bé” ngây thơ nào đó.
Bộ phim chiếu được một nửa, Chung Ức bỗng cảm thấy có gì đó không đúng, xung quanh tối đen, qua khóe mắt, cô lờ mờ nhận thấy người bên cạnh đang không ngừng di chuyển, bèn khẽ liếc nhìn thì thấy cặp đôi ngồi bên phải mình đang hôn nhau say đắm.
Chung Ức rời mắt, theo bản năng nhìn sang bên trái, quả nhiên là có thể bắt gặp ánh mắt của Từ Án Viễn, rõ ràng là anh cũng nhìn thấy cảnh cặp đôi trẻ kia đang hôn nhau. Đèn báo của điện thoại di động nhấp nháy, giác quan thứ sáu nói cho cô biết tin nhắn này đến từ anh.
Từ Án Viễn: “Anh cũng muốn.”
Quả không sai, Chung Ức yên lặng gõ chữ: “Camera có thể thấy rõ mồn một đấy.”
Anh không quan tâm: “Người ta đâu có quen tụi mình.”
Cô không khỏi bật cười: “Một hàng bốn người đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-lap-mua-he/2694140/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.