“Chủ nhân Lâm Vân, tôi thấy ông còn không bằng một cô gái. Cô gái người ta còn không sợ, ông thì đang sợ cái gì? Chỉ với chút can đảm này của ông, tôi thấy vẫn là tự nhường lại vị trí chủ gia tộc đi. Cả nhà họ Lâm đến Nước M, cung kính mời ông cụ Lâm Kiệt trở về. Bằng không.”
Vưu Bằng cười chế giễu một tiếng: “Bằng không, tôi thấy nhà họ Lâm, sợ là không tồn tại được bao lâu nữa rồi.”
Lời nói của anh ta cực kỳ khó nghe. Không chỉ có mỗi Lâm Vân lạnh mặt trừng anh ta, mà ngay cả khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng nghìn năm không thay đổi của Lâm Bán Thanh cũng hiện lên một tia phẫn nộ.
Dù sao Lâm Bán Thanh cũng là con gái của Lâm Vân, mặc dù có lúc cô ấy cũng cảm thấy, Lâm Vân thân là chủ nhân của nhà họ Lâm, nhưng tính cách quả thật quá mức yếu đuối.
Nhưng Lâm Bán Thanh lại không thể chấp nhận người khác nói Lâm Vân như vậy, càng không thể chấp nhận người khác sỉ nhục Lâm Vân.
Lúc trước Lý Mân Nhi lật bàn của Lâm Vân, Lâm Vân không nói gì, nhịn xuống. Nhưng Lâm Bán Thanh lại không nhịn được, từ đó đối chọi gay gắt với Lý Mân Nhi.
“Anh là cái thá gì, cũng dám nói chuyện với bố tôi như vậy? Anh muốn đánh đúng không? Vậy được, vậy thì đánh đi!”
Lâm Bán Thanh lạnh lùng nói. Theo suy nghĩ của cô ấy, nhà họ Lâm có thể thua, nhưng tuyệt đối không thể nhận thua, mặc cho người ta sỉ nhục. Ít nhất thì trên phương diện khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thiet-huyet-chien-than-do-thi/621961/chuong-343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.