Một lần nữa tôi khoác vai cô ấy về nhà, thành thạo đứng ở cửa phòng tắm giúp cô ấy bóp kem đánh răng.
Vòng eo đột nhiên nóng lên, tôi nhìn vào gương, chỉ thấy Mạnh Tư Nguyệt đôi má ửng hồng giống như con gấu túi bám vào lưng tôi, hai cánh tay trắng nõn ôm eo tôi, lười biếng kiễng chân, tiến gần tai tôi gọi tôi: “Giang Mục Ngôn.”
Cô ấy cố ý hạ giọng, giọng mềm mại và nhẹ nhàng.
Tôi: “……”
Tai tôi lại đỏ bừng, mím môi kéo cô xuống, kiên nhẫn nói: “Nguyệt Nguyệt, đánh răng nào.”
Đôi mắt cô mờ mịt: “Anh... anh đến từ khi nào?”
“Hôm em đến Giang gia…” tôi nói, “đừng cười nữa, mau đánh răng đi!”
“Vậy anh tên gì?” cô vừa đánh răng vừa nhìn tôi, đầu mũi dính bọt kem, có chút ngây ngô khác hẳn thường ngày, “Em là người đầu tiên biết bí mật này sao?”
“Cũng là người duy nhất,” tôi giúp cô lau đầu mũi, “tôi cũng không biết mình tên gì, chắc là cứ gọi là Giang Mục Ngôn đi.”
"Em sẽ..." Khi tôi bế Mạnh Tư Nguyệt say khướt lên giường, cô ấy đã nửa tỉnh nửa mê, nhưng vẫn kiên trì hỏi tôi, "Anh sẽ rời đi chứ?"
Tôi vừa định nói rằng tôi sẽ không, thì nghe thấy cô ấy nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nếu Giang Mục Ngôn ban đầu quay trở lại, em sẽ..."
"Em sẽ thế nào?" Tôi có chút tò mò, vừa giúp cô đắp chăn vừa hỏi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-vi-anh-trang/3625508/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.