Người đàn ông từng ra lệnh cho Mạnh Tư Nguyệt gả cho tôi trên mặt có sự không cam lòng lẫn sợ hãi, hối hận và giận dữ, thất vọng chất vấn Hứa Như Ninh: “Rõ ràng từ nhỏ ta đã dạy dỗ con cẩn thận, ngoài việc quyến rũ đàn ông thì chẳng học được gì cả, con có chút gì hơn Tiểu Nguyệt không?!”
Cô con gái giả được kỳ vọng rất nhiều lại lén chuyển tài sản cho nhà họ Hứa, còn cô con gái ruột bị vứt bỏ như giày rách chỉ mất ba năm đã giẫm đạp họ dưới chân.
Mạnh gia cuối cùng đã nhận ra sự thật—Mạnh Tư Nguyệt, người bị họ bỏ rơi, phớt lờ, là một thiên tài có thể liên tục đột phá các rào cản kỹ thuật trong nước.
Là hy vọng vốn có thể dễ dàng đưa Mạnh gia lên đỉnh cao.
Thế nhưng, họ đã tự tay bóp c.h.ế.t hy vọng này.
Mạnh Tư Nguyệt nhìn màn kịch trước mắt không nói lời nào, rõ ràng vẫn là khuôn mặt xinh đẹp yếu đuối ấy, rõ ràng vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt ít nói ấy, nhưng ánh mắt cô liếc nhìn, đã có áp lực của người ở địa vị cao.
Kinh thành phong ba bão táp trải qua một cuộc đại thanh trừ, chỉ có Giang gia do tôi hoàn toàn nắm quyền là an toàn vô sự.
Tôi không mấy hứng thú với sự nghiệp, đề nghị với cha Giang rằng hay là nhường Giang gia cho Mạnh Tư Nguyệt, khiến cha Giang tức giận mắng tôi là đứa con bất hiếu, mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-vi-anh-trang/3625507/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.