Editor: Thiếu Quân
Yến Vô Sư nhiều lần đùa giỡn, thái độ ngày càng thay đổi, Thẩm Kiều không thể nói là không phát hiện. Nhưng từ tận đáy lòng, hắn vẫn chưa cảm thấy được mình có gì đẹp để nói.
Đại trượng phu sống ở thế gian, xếp đầu là phẩm hạnh, còn dung mạo, nữ tử vui vẻ về dung mạo của mình, cho dù là mỹ nam tử như Trâu Kỵ, Tống Ngọc cũng rất chú trọng dung mạo, nhưng thân là người tu đạo, từ xưa tới nay Thẩm Kiều chưa từng có ý nghĩ này. Cho nên hắn căn bản không thể hiểu rốt cục Yến Vô Sư thích hắn ở chỗ nào.
Chính vì loại nghi hoặc này, hắn mới đem thái độ của Yến Vô Sư giải thích thành “Tâm huyết dâng trào”. Dù sao đối phương cũng đã có tiền sử về chuyện này, nếu không phòng bị, ai biết đến lúc nào lại bị bán đi lần nữa. Thẩm Kiều tự thấy luận về tâm kế, hắn không phải đối thủ của Yến Vô Sư, vì thế nên sâu trong nội tâm vẫn nơm nớp lo sợ, luôn để lại trong lòng một nỗi nghi ngờ, không dám dễ dàng tin tưởng.
Nói cho cùng, cái này cũng là do Yến Vô Sư tự tạo nghiệt.
Ngày đó Thẩm Kiều rõ ràng đã coi y là bằng hữu, băng tâm ngọc hồ, thiên địa chứng giám. Nhưng y khịt mũi coi thường, vứt bỏ như giày rách. Trên mặt còn nói cười vui vẻ, sau lưng lại liên hệ cùng Tang Cảnh Hành, đảo mắt liền tự mình mang người dâng tới, đem một mảnh tâm tình chân thành quá đỗi của Thẩm Kiều quăng lên trên mặt đất, giẫm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-thu-mong-khe-thach/1213534/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.