Tại phòng y tế, cô được giáo viên sơ cứu các vết thương. Sau khi giáo viên rời đi lấy danh sách học sinh thì cậu tiến lại. Sừng sững trước mặt cô nhíu mày.
Vẻ mặt này của cậu có thể nói là lần đầu tiên cô nhìn thấy, Lâm Hạ Y đứng dậy, đầu ngón tay chạm vào trán cậu.
- "Đừng cau mày, xấu chết được..."
Giọng nói thanh thót đó khiến tâm trạng cậu đỡ lên phần nào, mà người bị thương là cô mà, sao cậu lại tức giận nhỉ?
- "Cậu không biết đánh trả à?"
"Thế thì bạo lực lắm, các cậu ấy đã đánh tôi đâu?" Cô nghiêng đầu, ngã ra sau ngồi xuống giường.
Vương Dư Huy dịu dàng tiếp lời: "Bạo lực của cậu là tự bảo vệ bản thân, phải để bị đánh cậu mới biết à?".
Cô lắc lắc đầu, nghĩ đến cảnh lúc nãy, từng đường bóng cứ nhắm vào cô, tiếng va chạm bóng nảy trên mặt đất khiến cô ớn lạnh.
Trong nhà vệ sinh, rửa tay xong cô nhìn vào gương thấy miếng băng cá nhân dính trên trán, cười khẽ với điểm nhấn này.
Ngoạ Điêu Linh và mấy người khác đi vào, xoay xoay lọn tóc lắc qua lắc lại nhìn thẳng cô qua gương. Lâm Hạ Y mặc dù là người nhưng trước đây cô là một thiên thần, một thực thể siêu nhiên mà loài người thường tôn thờ bởi sự trong sáng, may mắn và đẹp đẽ.
Nhưng thiên thần không giống họ nghĩ, ngày ngày nhìn nhận những cách chết khác nhau mà quen thuộc với cảnh máu me, Lâm Hạ Y là một điển hình cho sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2864024/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.