"Nhưng cậu đánh người ta mà." Hứa Thiên Việt cau mày, anh cũng chẳng tin cái thân thể nhỏ bé thế mà lại động thủ khiến người ta kêu la.
Lâm Hạ Y đáp với vẻ tự tin mình làm đúng: "Phòng vệ chính đáng.".
Tiếng chuông reo lên, không quên liếc nhìn đám người đang an ủi lẫn nhau trong nhà vệ sinh trước khi về lớp.
Thấy cô đi vào, theo sau là Hứa Thiên Việt. Cả lớp bắt đầu bàn tán xôn xao, khi vừa ngồi vào ghế thì Vương Dư Huy lên tiếng: "Cậu đi cùng cậu ta sao?".
Thấy ánh mắt cậu nhìn vào Hứa Thiên Việt, cô ngoái đầu rồi thu tầm mắt lên cậu: "Ừm...".
Từ nhà vệ sinh cũng chỉ có một lối đi đến lớp, chuông cũng reo rồi, tiện đường thì đi chung thôi. Nhưng nghe câu trả lời của cô có vẻ cậu không vui lắm, mặc dù nụ cười thường trực vẫn nở trên môi.
Không biết từ lúc nào Lâm Hạ Y lại để ý đến cảm xúc của cậu, thấy rõ cậu không mấy vui vẻ lắm.
- "Lúc nãy tôi gặp đám Ngoạ Điêu Linh đấy.".
Vương Dư Huy bất ngờ, xoay phắc sang nhìn cô, thấy vẻ lo lắng của cậu trong lòng cô có gì đó rất ấm áp. Cùng lúc đó, đám người Ngoạ Điêu Linh cũng bước vào lớp, từng cái liếc mắt đổ dồn về phía cô, Ngoạ Điêu Linh được dìu dắt nâng niu đến tận chỗ ngồi. Trông cô ta cực kỳ ấm ức.
"Mặt tôi dính gì sao? Họ sắp rớt mắt ra ngoài kìa." Cô nhìn họ rồi quay sang hỏi cậu, Vương Dư Huy như nắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2864021/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.