Trên tầng thượng của ngôi nhà, Lâm Hạ Y đang phơi nốt mất cái áo thun trong sọt. Một luồng gió thổi đến làm tung bay mái tóc, cô đưa tay vuốt nhẹ nó ra sau tai thì khựng lại khi thấy người trước mắt.
"Tiền bối Ảnh Quân..." Cô tiến tới vài bước, nhìn người đàn ông đang cau có mà hơi kiêng dè.
Anh ta nhìn cô từ trên xuống dưới, suy nghĩ trong đầu rằng cô không khác gì một con người thật sự, nhưng phần nào chán ghét lại khiến anh ta vứt bỏ ngay cái suy nghĩ đấy.
Lúc nào cũng mặc duy nhất một bộ vest đen, khuôn mặt luôn nghiêm nghị không thích biểu lộ cảm xúc, Ngô Ảnh Quân là ví dụ điển hình cho một ông sếp khó tính.
- "Em đang làm gì vậy?".
Cô muốn trả lời là đang "làm người" lắm ý chứ, mà nghe giọng điệu của anh ta có vẻ như đã gặp chuyện không vui rồi.
"Đừng quên em là một thiên thần, đây chỉ là một sự cố và sẽ sớm trở lại như cũ. Em đừng có mơ mộng gì đấy!" Ngô Ảnh Quân hắng giọng, nhắc nhở cô nên suy nghĩ lại bản thân mình.
Lâm Hạ Y cúi đầu, mơ mộng sao? Quả thật cô đang mơ một giấc mơ rất tuyệt đẹp đấy, vì cô chẳng tin đây là sự thật. Cô đan chặt hai tay mình, giọng nói nhỏ nhẹ: "Tiền bối Ảnh Quân... Em không trở lại như cũ có được không ạ? Em thấy làm con người cũng rất tốt và em đang cố gắng để hoà nhập với thân phận này.".
Vai cô hơi run rẩy, từ lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2864014/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.