Lâm Hạ Y bất lực nằm dài ra bàn, khóc không thành tiếng. Cô vừa nghe một thông báo động trời từ giáo viên, hai tuần sau sẽ tổ chức khảo sát chất lượng, nó cũng như một kỳ thi tranh thứ hạng trong lớp vậy.
Vương Dư Huy đang dọn dẹp sách vở trên bàn, nhìn trạng thái này của cô khiến cậu cũng phần nào lo lắng: "Tôi sẽ cùng ôn tập với cậu, cố lên nhé...".
Cô gật gật đầu, chẳng thể hiểu nổi cái vẻ tự tin không lo việc gì của cậu ở đâu mà có, như mặt hồ yên ả cho dù trong lòng tràn ngập giông bão. Thật mong đó không phải chỉ là vẻ ngoài.
Cô quay sang, nhìn Hứa Thiên Việt đang say giấc ngủ mà thở dài: "Hứa Thiên Việt.".
"Có chuyện gì?" Anh lười biếng trả lời.
- "Cậu không lo gì sao? Khảo sát đấy, tôi sắp khóc đến nơi rồi này.".
Hứa Thiên Việt ngồi dậy vươn vai: "Có gì mà phải lo?".
- "Đồ ngốc, coi chừng cậu xếp hạng chót đấy..."
Vừa dứt lời cô đã cảm nhận được hàng chục ánh nhìn hướng vào mình, còn anh thì cười khinh một tiếng, cô hỏi Vương Dư Huy: "Tôi.. Tôi vừa nói sai gì sao?".
Cậu cũng không nhịn được cười: "Hứa Thiên Việt học giỏi lắm đấy.".
- "...Giỏi hơn cậu sao?".
- "Cùng lắm thì ngang bằng thôi.".
Lâm Hạ Y bất ngờ, cô tròn mắt không tin mà nhìn chằm chằm cái vẻ ngạo mạn của Hứa Thiên Việt: "Ngang... Ngang-Ngang cậu á!?".
Lần này cô gục ngã thật rồi, hai người họ rốt cuộc là thần đồng phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2864012/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.