Một tuần đã trôi qua với sự nhiệt huyết chống chọi đám bài tập môn toán, dĩ nhiên không thể không kể công của hai tiên sinh Vương Dư Huy và Hứa Thiên Việt khi đã cố gắng để nhồi nhét kiến thức vào đầu cô.
Lâm Hạ Y đón chờ tiết học kết thúc để được hai người họ dẫn đi ăn kem xem như một phần thưởng, nào ngờ lại bị giáo viên gọi lên văn phòng nhờ giúp đỡ.
Lâm Hạ Y ôm sấp giấy kiểm tra của bài khảo sát lần trước trên tay, vì cô vừa chuyển đến, kỳ khảo sát trước không tham gia nên việc tổng hợp lại chúng phần nào rất phù hợp với cô.
Giờ này học sinh trong trường cũng tan học hết, mọi người đều ồ ạt ra về, dãy hành lang như dài bất tận khi chỉ còn mình cô. Dừng bước nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh chiều tà dần mất dạng sau hàng cây xanh và các toà nhà.
Lâm Hạ Y thở dài một hơi, trên miệng nở nụ cười với ý nghĩ phải mau đi nhanh, hai người họ có thể đang đợi cô ngoài cổng trường mà cằn nhằn. Đi được vài bước thì cô khựng lại, sấp tài liệu trên tay cũng rơi xuống.
"Lâm Hạ Y, đi với anh." Ngô Ảnh Quân đứng trước mặt, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào cô. Anh ta đưa tay ra muốn cô nắm lấy và rời đi cùng.
Lâm Hạ Y cười gượng: "Tiền bối Ảnh Quân, hơn một tuần rồi không gặp...".
Ngô Ảnh Quân thu tay lại, sự im lặng khiến cô phần nào như ngừng thở. Lâm Hạ Y nghe rõ tiếng tim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2864008/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.