“Chị y tá xinh đẹp ơi, cho em hỏi phòng bệnh 49 của bệnh nhân Vương Hiểu Phong ở đâu vậy ạ?” Một cô bé cột tóc đuôi ngựa, cầm chặt chiếc cặp xách trong tay, nói.
Cô y tá hơi bất ngờ trước câu hỏi nhưng vẫn chỉ dẫn: “Em đi thẳng từ hướng đó và rồi quẹo phải, thấy phòng nào có bảng số 49 là đến phòng đó thôi.”
Cô bé cúi người cảm ơn rồi bước đi, một y tá khác đang làm thu ngân bên cạnh lên tiếng: “Đây là cô bé thứ tám đã đến thăm trong nửa tháng qua đấy. Dù biết thằng bé đẹp trai, lễ phép nhưng sao lại hấp dẫn mọi cô gái như vậy chứ.”
Cô ấy gật đầu và nói dài ra, người bên cạnh đẩy vai cô y tá đó: “Nhưng cô cũng thích thằng bé đúng không? Từ lúc thằng bé tỉnh dậy, cô cứ tìm cớ đi vào phòng để trò chuyện với nó.”.
.
Cô bé mở toang cánh cửa phòng bệnh 49 và bước một mạch vào trong.
Vương Dư Huy, Vương Hiểu Phong và Ngọa Điêu Linh đều giật mình nhìn ra. Nhìn thấy cô bé, Vương Hiểu Phong không nhịn được một tiếng "ặc" kinh ngạc: “Trân Trân, sao cậu lại đến đây?”.
Vương Dư Huy chỉnh lại tư thế ngồi và lịch sự chào cô bé đang cúi nhẹ người một cái, sau đó hướng mắt sang Vương Hiểu Phong: “Anh đi mua cơm trưa.”.
Vương Dư Huy nói với cậu bé rồi đứng dậy ra khỏi phòng.
“Đợi chút! Tôi… Tôi đi cùng cậu.” Ngọa Điêu Linh nhanh chóng đuổi đến phía sau Vương Dư Huy.
Trong khi đó,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863952/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.