“Cậu… định đi đâu vậy?” Nghe giọng nói vang lên bên tay, Lâm Hạ Y xoay qua thì thấy anh vẫn còn dựa đầu lên vai mình, tay cũng đan chặt lại. Cô nhìn vào hướng vô định, im lặng một hồi mới đáp một cách nhẹ nhàng: “Tôi sẽ về nhà.”.
“Về nhà?” Hứa Thiên Việt hơi hắng giọng, có phần ngạc nhiên.
Bỗng cô mỉm cười, dường như trong khoảnh khắc yên tĩnh của căn phòng tối này cô đã suy nghĩ rất kỹ, cô muốn cãi lời tiền bối Ngô Ảnh Quân một lần… Một lần nữa thôi. Cô thật sự không chịu đựng nổi khi rời xa Vương Dư Huy, trong đầu cứ hiện hữu hình bóng cậu, trái tim thì đau nhói. Nếu không trở lại làm thiên thần được thì thôi, xem như cô trèo cao, sống dưới tư cách là một con người bình thường như bao người khác.
“Tôi sẽ trở về nhà, nơi nào có Vương Dư Huy và Vương Hiểu Phong thì nơi đó sẽ là nhà của tôi, tôi sẽ cố gắng không mạng lại phiền phức, mà mang lại niềm vui, đền bù tình cảm anh em họ thiếu.” Lâm Hạ Y nói với giọng điệu hứng hởi, trong mắt cô tràn đầy ánh sao hy vọng vào một tương lai tốt đẹp.
Hứa Thiên Việt thở hắt một hơi rồi cười ra tiếng trêu chọc cô, bàn tay cũng vô thức thu lại, anh nói: “Cậu thì đem lại niềm vui cho ai chứ, không làm người ta tức chết là may rồi.”.
Cô lườm anh rồi đứng dậy phồng má: “Không nói chuyện với cậu nữa, tôi đến bệnh viện đây.”.
“Hứa Thiên Việt nhướn mày và đưa ra một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863950/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.