Lâm Hạ Y quyết định sáng tạo một bữa ăn lãng mạng tự nấu cho cậu và Vương Hiểu Phong. Nhưng do cậu đề nghị muốn giúp đỡ thế là cả hai cùng nhau làm mọi việc từ liệu chọn nguyên liệu cho đến nấu nướng.
“Chỉ cần một ít muối thôi, nhiều quá rồi.” Thấy cô cầm hủ muối trên tay, cậu lên tiếng.
Nghe vậy cô ngơ ngác, sao lại không nói sớm? Đã bỏ vào rồi, Lâm Hạ Y để hủ muối xuống, lau tay vào tạp dề gương đôi mắt to tròn nhìn cậu: “Thế làm sao bây giờ?”.
Vương Dư Huy đổ thêm nước, bỏ ít đường vào trong rất chuyên nghiệp. Cũng phải, chẳng có gì ngạc nhiên khi cậu là người nấu ăn chính trong nhà nên kinh nghiệm tích lũy cực nhiều.
“Giỏi quá đi…” Cô cảm thán.
Cậu nhìn cô, cúi người mặt đối mặt với cô: “Thưởng đi.”.
Lâm Hạ Y suy nghĩ gì đó rồi chòm tới hôn lấy môi cậu, nụ hôn lướt nhẹ qua khiến cậu hụt hẫng thở dài: “Chẳng hy vọng gì nên cũng không sao…”.
“Anh nói gì vậy?”.
“Nói là chín thức ăn rồi, ăn thôi.” Cậu tắt lửa, dọn ra bàn.
“Vương Hiểu Phong đâu rồi?” Cô uống nước, hỏi về sự vắng mặt của cậu bé. Vương Dư Huy hướng mắt vào chiếc đồng hồ trên tường, đồng hồ chỉ tám giờ tối. Bỗng tim cậu khựng lại, giống như ngày đó… Hình như cũng là khung giờ này… Màn đêm như này.
Lâm Hạ Y nghiêng đầu nhẹ nhìn cậu, khuôn mặt lo lắng: “Vương Dư Huy…”.
Cậu bừng tỉnh, kéo cô lại ôm vào lòng, đặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863944/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.