Lâm Hạ Y không thể tin vào những gì đang diễn ra thông qua màn hình ti vi ấy. Sự ngạc nhiên tột cùng khiến cô không kiềm chế được cảm xúc. Đau đớn, tuyệt vọng tràn ngập tâm trí cô, tim cô như có một loại vũ khí sắc bén đâm xuyên đến cực điểm, sâu xé cả tâm hồn.
Lâm Hạ Y nhìn rõ… Thân ảnh mờ nhạt của Vương Dư Huy đang đứng đó, gương mặt anh biểu lộ sự đau khổ không thể diễn tả bằng lời, nhìn vào đống đổ nát trước mắt như một tấm gương đối diện với lòng, sự hỗn loạn cho một thảm kịch.
Hành động của Lâm Hạ Y trở nên hỗn loạn, cô mở toang cửa nhà ra và chạy đi, chạy một cách vô tội vạ... Chân cô bước giẫm lên những viên đá, va vào những vật sắc nhọn do không mang giày. Máu chảy thành dòng, nhưng cô không ngừng chạy. Trong lúc chân rướm cả máu, nước mắt chảy thành dòng không kiềm lại được, những lời nói vội vã vẫn thoát ra từ miệng cô: “Dư Huy... Hức... Đừng lo, chắc chắn thằng bé không ở đó...”.
Có lẽ, trong tận cùng tuyệt vọng, một tia hy vọng nhỏ bé vẫn còn hiện hữu, len lỏi trong thâm tâm. Ba người tử vong? Có thể cậu bé không phải là một trong số đó... Vương Hiểu Phong, cậu bé thật dễ thương, tử tế, tốt bụng và ngoan ngoãn. Cậu bé cũng chỉ vừa mới ra viện, chắc chắn ông trời không thể nhẫn tâm cướp đoạt đi mạng sống của một đứa trẻ ngọt ngào như vậy.
Cho đến khi cô chạy đến hiện trường, nơi đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863942/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.