“Cô muốn làm gì?” Lâm Hạ Y cố nhỏ giọng mong không làm phiền đến cậu.
Ngọa Điêu Linh khoanh tay: “Làm gì được? Tất nhiên là vào an ủi cậu ấy rồi. Kẻ vô dụng là điềm là họa như cô thì hiểu gì chứ?”.
Nghe vậy Lâm Hạ Y bực mình, cô ta muốn đến an ủi có cần dùng giọng điệu như thế nói chuyện với cô không? Còn mắng nữa chứ. Trong lúc đang lạc vào dòng suy nghĩ, Ngọa Điêu Linh thẳng tay đẩy ngã cô rồi đi thẳng vào trong.
Căn nhà tăm tối khiến cô ta rụt rè, hồi hộp gọi cậu: “Vương Dư Huy, tôi đến thăm cậu này…”.
Ngọa Điêu Linh bước vào phòng khách và thấy cậu đang cầm một ly mì, mắt luôn dán vào màn hình ti vi. Đúng kiểu ăn cho có lệ, cô ta nhẹ mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn có chút gì đó xót xa: “Dư Huy à… Tôi dùng tiền để điều tra việc của em trai và ba cậu rồi. Thật ra kẻ-”.
“Im đi!” Vương Dư Huy ngắt lời cô ta. Ngọa Điêu Linh đã bỏ ra một số tiền lớn để mua thông tin từ mấy tên hám tiền của trụ sở. Biết được ba cậu – Vương Tôn kết án sai khiến một gã vô tội mất trọn quyền lợi vào tù suốt bảy năm. Hắn ta ôm hận nên muốn trả thù… Có thể ba cậu biết rõ điều đó nên muốn tự vẫn vì không dám đối mặt với lỗi sai của mình.
Nhưng vì sao cậu lại bắt cô ta im lặng? Cậu không muốn biết sự thật à? Người thân của cậu đã mất hết rồi. Đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863938/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.