Ngọa Điêu Linh bị Vương Dư Huy lạnh lùng đuổi đi, và cậu vẫn tiếp tục cắm mặt vào màn hình ti vi suốt cả buổi chiều trước khi rời khỏi nhà. Cậu đi lang thang trên những con phố rất lâu, bước chân cậu nặng trĩu cùng với những khung cảnh xung quanh, nhưng mọi thứ trở nên mờ nhạt và không còn ý nghĩa.
Mặc cho tiếng đùa vui của lũ trẽ, tiếng trò chuyện của mọi người xung quanh, Vương Dư Huy chỉ như một cái bóng có cảm giác cô đơn và bị hư vô lấn át tâm trí. Trong lòng, cậu tự hỏi liệu cậu có làm đúng khi đẩy cô ra xa, hoặc cậu chỉ đang miễn cưỡng sống trong thế giới của mình, tách biệt với tình cảm và sự kết nối với người khác.
Vương Dư Huy đi đến công viên gần trường trung học, cậu nằm co ro ngủ thiếp đi trong màn sương giá rét, cũng gần đến Tết rồi nhỉ… Khi tỉnh lại, cậu chôn chân ở một tiệm net, Không mấy hứng khởi, cậu ngồi trước màn hình máy tính và chơi những trận game, nhưng cảm giác vui vẻ không thể tìm thấy trong lòng cậu. Mỗi trận đấu chỉ là một cuộc chạy trốn thoáng qua khỏi những suy nghĩ và cảm xúc không thoải mái.
Vương Dư Huy gọi mì để có cái qua bữa, đến tận hai mươi hai giờ đêm, khi bà chủ tiệm đi đến và nói: “Cũng đã đến giờ đóng cửa rồi…”.
Cậu đảo mắt xung quanh, chẳng còn bất kỳ ai ở đây. Cảm nhận được sự không hài lòng trên gương mặt cả bà chủ, cậu đứng dậy, cúi nhẹ người, tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-than-ben-anh/2863935/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.