Edit: _QiuYue_
Trì Ưng Dương vừa mới xuống núi, đã 300 năm chưa từng gặp qua bạc, bị đồng tiền làm khó dễ, nay thoáng cái nhìn thấy 30 lượng bạc, niềm vui sướng tựa như thủy triều hoàn toàn chiếm trọn nội tâm Trì Ưng Dương.
Hiện tại Trì Ưng Dương đang khoái trá mặc sức tưởng tượng cuộc sống hắn dẫn các đồ đệ nhỏ của mình mỗi ngày ăn cơm, có tiền ăn đậu hũ hoa, được bận quần áo mới, hắn đi lại đặc biệt nhẹ nhàng theo chân trưởng thị vệ đến thư phòng của Lão Vương gia.
"Đang ở bên trong đó." Trì Ưng Dương nhận được tiền trinh(*),khóe môi nhếch lên mãi không đè xuống được: "Hoặc là ngươi phá cửa thư phòng đi, hoặc là Lão Vương gia đến mở cửa."
Trưởng thị vệ cau mày nói: "Không có khả năng ở đây, sáng nay Lão Vương gia đã đọc sách ở đây."
Trì Ưng Dương phản bác: "Chính vì các ngươi nghĩ không có khả năng cho nên mới không cách nào tìm được đó."
Trưởng thị vệ chỉ còn cách hồi bẩm với Lão Vương gia, ông ta nhanh chân chạy tới, liếc mắt nhìn Trì Ưng Dương một cái rồi một thân một mình vào thư phòng. Ông ta vừa vào liền đóng cửa thư phòng ngay lập tức.
Lão Vương phi sau đó cũng tới, bà đi tương đối gấp gáp, nha hoàn bên người phải đỡ thật chặt. Lão Vương phi chống gậy đứng trước cửa thư phòng, ánh mắt tràn đầy sự cầu khẩn.
Trì Ưng Dương nhìn bà vài lần, nói rằng: "Mẫu thân An Nam Vương à con trai bà vẫn còn sống, bà đưa cho ta bát tự cùng tên của ngài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-su-o-re/264712/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.