Sáng hôm sau, Nguyên Phong bước vào phòng Phi Yên, gọi cô thức dậy, Cậu ngồi xuống bên giường, vuốt tóc cô, khẽ thì thầm:- Yên Yên, nhóc thật sự phải đi sao? Anh đã coi nhóc như người em gái mất rồi. Mà hình như nhóc còn là một phần không thể thiếu của anh đó, nhóc có biết không?
Phải, Phi Yên không những là người mà Nguyên Phong được giao chăm sóc, cô mang niềm vui đến cho cậu nữa kia. Cô và cậu tuy hơi khắc khẩu nhưng rất thân thiết. Cô biến cậu từ một Nguyên Phong cô đơn, trống rỗng và nhạt nhẽo thành Nguyên Phong vui vẻ, vô lo, lúc nào cũng thích trêu chọc Yên
- Anh vào đây làm gì?_ Phi Yên lồm cồm bò dậy, ngáp dài hỏi
- Nhóc tỉnh rồi ah?
- Không dậy để anh nhéo má em? Hay anh tính phá như hôm qua hả?_ Yên Yên nheo mắt lại. Cô thừa biết tính Nguyên Phong, ngày nào không nghịch chận tay không chịu nổi, có khi đêm còn khó ngủ nữa_ Anh định bày trò gì chọc Hiên Hiên hả? Em không tham gia đâu nhé!
- Nhóc...đi chơi với anh được không?_ Nguyên Phong hơi lúng túng, nói lí nhí trong cổ họng. Nói thật, đây là lần đầu cậu chủ động họi Yên Yên đi, cứ ngại ngại
Phi Yên há mồm. Anh ta không đi học thì chọc cô, hoặc rủ cô bày trò chọc phá Hiên Hiên, Tuyết Tuyết. Làm gì có chuyện hoang đường thế này?Chắc chắn sẽ bắt cô trả tiền.
Trong lúc trẻ ngoan Phi Yên ngờ vực không tin thì Nguyên Phong mất kiên nhẫn liền dụ dỗ:
- Anh mua kẹo hồ lô cho em vậy!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-su-dang-yeu/147556/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.