Có một số việc, hiểu được mọi điều cũng không tất là chuyện tốt. Người nhớ được chỉ có ngươi, nghĩa là thống khổ cũng chỉ có ngươi, người gánh vác tất cả hối hận cùng ngỡ ngàng, cũng chỉ có một mình ngươi.
—
Rất nhiều năm về sau, Triển Chiêu hồi tưởng lại cuộc sống những năm trung học của mình, cũng giống như rất nhiều bạn học khác vậy, cho rằng lúc ấy quả thực cảm thấy cực kỳ buồn chán, cực kỳ vất vả, nhưng đợi đến khi thật sự chấm dứt đoạn cuộc sống này rồi, mới lại tự động hoài niệm đến vô cùng như vậy. Nhưng đối với Triển Chiêu mà nói, đoạn ngày tháng đó có một ý nghĩa trọng đại mà không bút mực nào kể hết được, không thể nói rõ là bi hay hỉ, chính là thứ tâm tình nặng nề khó hiểu đó. Cho dù sau rốt cũng chạm đến được hạnh phúc mong muốn, nhưng tâm tình đó cũng không cách nào hủy diệt hoàn toàn.
Thật giống như một câu chuyện cũ, cho dù có được kết thúc viên mãn, nhưng những chua xót bi thương nằm ở đoạn giữa, đều chân thật lưu lại trong tim, chẳng thể dễ dàng tiêu tan.
Loại tâm tình này, nguồn căn hơn phân nửa bất quá chỉ là ba chữ, Bạch Ngọc Đường.
Cuộc sống cao trung năm nhất (lớp 10) của Triển Chiêu, bởi vì cái được gọi là lớp trọng điểm đó mà trôi qua không phải khoái hoạt thường thấy, ngược lại còn vô cùng mỏi mệt. Lớp văn hóa cấp III một không hề phân biệt theo ban, Triển Chiêu lên đến sơ trung đã bắt đầu dần hiểu được bản thân cậu đối với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-son-doc-hanh/88054/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.