Tiếng chuông cực kỳ thô ráp rền rĩ reo lên hai lần, trong sân trường yên tĩnh tới mức chỉ có mỗi tiếng côn trùng kêu râm ran, chói tai vô cùng, nhưng cũng bởi vì thời gian ám muội, mà mơ hồ toát ra một loại khí tức phấn chấn. Rốt cuộc khi giờ tự học kết thúc, phòng học vốn an tĩnh, như đại địa hoang vắng trải qua một kỳ đông giá, bỗng nhiên gặp được cơn mưa móc đầu xuân, rồi đột nhiên chuyển biến thành sinh cơ vô hạn, so với trước đó quả thực cách biệt như trời với vực. Các học sinh trong phòng học tụm năm tụm bảy với nhau, vừa tán gẫu vừa hướng về phía ký túc xá, loại phân định rạch ròi không cần ngôn ngữ mà lại vô cùng chính xác này, lập trường cùng phạm vi vẫn luôn thật đáng tin cậy. Tựa hồ như bất luận thứ gì trong khu nhà cao trung cũng đều tồn tại loại quy tắc ngầm như vậy, ước lượng được nhân thiên sinh, liền chọn được khu vực thích hợp với mình, một nơi cho mình cảm giác an toàn.
Triển Chiêu theo bản năng liếc mắt lên đồng hồ treo tường phía tường sau, kim đồng hồ chỉ hướng mười giờ rưỡi. Cậu đưa tay xoa nắn cần cổ của mình, sau đó mới thong thả mà cẩn thận chỉnh lý lại sách vở, tài liệu và bài thi một lượt, để tiện cho sáng mai dễ tìm kiếm và sử dụng, cũng nhờ vào tiết tấu thư giãn mà tản mạn này để thả lỏng thần kinh căng thẳng cả ngày của mình. Mặc dù vừa vào lớp 10 chưa bao lâu, nhưng ở trong ngôi trường cấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-son-doc-hanh/88053/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.