Garghhhh!!!
Quang cố gắng quẫy cựa. Mỗi lần cựa quậy là một lần đau đớn.
- Nằm im coi! - Cầm Dạ Nguyệt đanh đá sút hắn một cái - Ta đang cố cứu mạng ngươi đấy đồ ngu!
- Cái gì cơ? - Quang cũng cong môi hỏi lại. Hắn không chắc mình có nghe nhầm hay không.
- Bắt đầu rồi.
Đúng lúc này, trên bầu trời Hải Thành, một cây đàn trôi nổi giữa không trung. Đêm mùng 2 chỉ có một mảnh trăng le lói trên bầu trời, như vệt lưỡi liềm mảnh mai. Từ vệt lưỡi liềm ấy, người ta như nhìn thấy một giọt ánh sáng rơi xuống, chạm vào cây đàn, phát ra một âm thanh như có như không, lan tỏa khắp không gian. Khoảnh khắc này, tất cả lòng người như đều tĩnh lặng.
Bầu trời lay động, như một mặt nước trong suốt. Người ta nhìn qua màn nước ấy, lại thấy một mặt trăng tròn vành vạnh giữa trời.
Mặt trăng ấy dần dần trở nên đỏ thẫm.Không chỉ ở Hải Thành, mà khắp nơi trên Đế quốc Đại Nam, vầng Huyết Nguyệt đều hiển hiện.
Ánh sáng đỏ chiếu rọi khắp mọi ngõ ngách.
Phạm Viết Phương tì tay trên bức tường thành, uể oải ngáp dài. Lão lôi từ trong túi ra một cây kem, đưa lên miệng, dùng những cái răng còn sót lại xé một cái. Bóc vỏ xong, lão mút kem chùn chụt.
Đằng sau lão, chợt vụt bay lên một linh hồn đang kêu thét.
Tiếp sau đó, là vô vàn những linh hồn từ Long Thành bay lên.
Phía dưới kia, là muôn ngàn những tiếng keo than, quằn quại.
Vương Vũ Hoành cũng chợt cảm thấy khí lực bản thân bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-menh-kha-bien/967926/chuong-378.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.