Lãnh Phi Dao nhìn Ảnh Điêu bay tới, nàng nhanh chân phóng lên, hai tay nắm lấy yêu vũ, vẻ mặt vô cùng hưng phấn.
- Đi.
Thiên Ảnh Ma Điêu lượn vài vòng trên không sau đó bay tới bên cạnh Lâm Phong.
- Tiểu Phong tử mau lên đây.
- Tới liền.
Lâm Phong đợi yêu cầm bay đến lập tức phóng lên, hắn ngồi phía sau tiểu sư tỷ, cặp sắc thủ không nắm lấy yêu vũ mà ôm chặt eo nhỏ của Phi Dao.
- Đệ muốn ăn đòn hả? Mau thả ta ra.
- Đệ sợ độ cao.
- Xạo, đệ còn không thả thì ta sẽ đi nói với tỷ tỷ là đệ xàm sỡ ta.
Lâm Phong lập tức buông tay, hắn chuyển qua nắm lấy yêu vũ, cảm giác cũng không tệ, vừa mềm vừa mịn.
- Cưỡi yêu cầm so với dùng pháp chỉ đúng là thoải mái hơn nhiều.
- Đương nhiên.
Gương mặt nhỏ nhắn của Phi Dao tràn đầy hưng phấn, nhìn bộ dáng thành thạo của nàng chắc chắn đây không phải lần đầu, tốc độ của Thiên Ảnh Ma Điêu càng lúc càng nhanh, có thể so với tốc độ của địa cấp Hành Không Pháp Chỉ.
Lâm Phong liếc nhìn ngọn cự sơn bên dưới, cảm giác có chút đau đầu, từ độ cao này mà rơi xuống thì linh giả ngũ cấp cũng không qua khỏi.
- Tiểu Phong tử, có muốn bay thử không? - Không phải chúng ta đang bay sao?
- Đây là cưỡi chứ không phải bay, mở to mắt của đệ ra mà nhìn.
Lãnh Phi Dao vừa dứt lời liền nhảy khỏi người Thiên Ảnh Ma Điêu, Lâm Phong bị dọa cho phát ngốc, Ảnh Điêu lập tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306332/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.