Mọi người lần lượt rời đi, bên trong căn phòng chỉ còn lại vài người, Lãnh Phi Dao đột nhiên chạy tới ôm lấy cánh tay của Lâm Phong, ánh mắt ngưỡng mộ.
- Tiểu Phong tử, không ngờ đệ lại thông minh như vậy đó.
- Đương nhiên, mấy chuyện này sao có thể làm khó được đệ.
Phong Viêm đi tới bên cạnh Lâm Phong.
- Lâm sư đệ, ân tình lần này ta sẽ không quên.
- Chuyện đó sau này hãy nói, trước tiên huynh nên lo cho sư tỷ.
Cả Thánh Cung đều biết Tuệ Vân thích Vương Lăng, từ đầu đến cuối nàng luôn che giấu giúp hắn, dù trong lòng đã sớm biết ai là thủ phạm.
Đúng lúc này, Tuệ Vân từ bên ngoài bước vào, nàng đi đến đối diện Lâm Phong.
- Lâm sư đệ, ta có lỗi với đệ.
Vừa dứt lời, Tuệ Vân liền quỳ xuống trước mặt Lâm Phong, nhờ có Phi Dao và Phong Viêm nhanh tay đỡ được, ngăn cản Tuệ Vân hành đại lễ, Lâm Phong cũng bị dọa hết hồn.
- Đệ chưa từng trách sư tỷ, chỉ là đệ cảm thấy sư tỷ đã đặt tình cảm không đúng chỗ.
- Đa tạ sư đệ tha thứ.
Tuệ Vân nói xong thì cúi đầu rời đi, Phong Viêm vội đuổi theo, trong phòng chỉ còn lại ba người.
Lưu Vũ Đồng mỉm cười hài lòng.
- Tiểu tử không tệ, trở về vi sư sẽ ban thưởng.
- Đa tạ sư phụ.
Lãnh Phi Dao chợt nhớ ra một chuyện, nàng vội chạy đi.
- Sư tỷ có chuyện gì sao? - Ta đi thông báo cho tỷ tỷ biết.
Bên ngoài khu vực dành cho đệ tử Cửu Huyền, hai nữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-la-dich/5306331/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.