Vị trí của Hứa Chiêu và Tần Thiển cách Diệp Cẩn Ngôn rất gần, lúc Tư Nguyên đánh giá Diệp Cẩn Ngôn cũng nhìn thấy bọn họ, giọng điệu của anh ta vẫn bình thản: “Dương thí chủ gặp quỷ chính là tiểu quỷ ở phía sau mọi người?” Tầm mắt của vị hoà thượng này đang đảo qua trên người Tần Thiển, “Trên người của Diệp thí chủ có Kim Liên Tử, gặp tiểu quỷ không cần phải sợ hãi.”
Pháp khí trên người của Diệp Cẩn Ngôn là dùng rất nhiều tiền để mua, trong đó có Kim Liên Tử của chùa Thanh Sơn. Kim Liên Tử là chí bảo của chùa Thanh Sơn, truyền thuyết nói rằng nó được lấy từ hoa sen dưới chân Phật Tổ, chùa Thanh Sơn cũng chỉ có một cái.
Nếu Diệp Cẩn Ngôn không quyên tặng mấy bức tượng Phật bằng vàng, lại có duyên với Phật, thì Kim Liên Tử sẽ không ở trong tay anh ta. Có Kim Liên Tử, tiểu quỷ không thể đến gần Diệp Cẩn Ngôn.
Tần Thiển: “……”
Nó có chuyện muốn nói, tuy rằng nó là tiểu quỷ, nhưng cũng có sĩ diện. Nhưng khi nó nhìn thấy bộ dáng của Tư Nguyên đại sư, tiểu quỷ Tần Thiển đã mạnh mẽ nuốt bất mãn xuống. Ai kêu nó chỉ là một tiểu quỷ không có thực lực? Chỉ có lão đại không ghét bỏ nó.
Tần Thiển không biết, nó ở trong mắt của Hứa Chiêu, ngay từ đầu chính là một con quỷ trong thành phố vừa yếu vừa kỳ quái.
“Nếu chỉ là tiểu quỷ tự nhiên chúng tôi sẽ không liên hệ với Tư Nguyên đại sư, lần này chúng tôi đã gặp được Quỷ Vương sắp ra đời.” Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-that-la-mot-dai-lao/3914294/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.