Thời gian trôi nhanh, mười mấy năm còn có thể vụt qua trong chớp mắt, huống chi chỉ là vỏn vẹn năm ngày?
Trời vừa hửng sáng, mặt trời còn chưa ló dạng, Vân phủ đã bắt đầu náo nhiệt.
Chỉ thấy viện nơi quản gia thường ở ngày thường giờ đây treo đèn kết hoa, người chen chúc đông nghịt.
Phòng của Tần Thi Ngữ cần tiến hành các nghi lễ bắt buộc, không thể chứa quá nhiều người xem, đám nha hoàn liền ríu rít tụ tập ngoài viện, vươn cổ nhìn vào trong phòng qua cửa sổ mở rộng.
Bà mụ vừa lẩm bẩm niệm lễ, vừa giúp Tần Thi Ngữ khai diện, chải tóc.
Lớp phấn son dày đến đâu cũng không che giấu nổi sắc hồng trên gương mặt Tần Thi Ngữ — hồng hào phơn phớt, hệt như thiếu nữ.
“Liên Y nhìn kìa, Thi Ngữ đang ngượng đó.” Hôm nay Hạ Sơ Huỳnh cũng khác hẳn ngày thường, không còn vẻ uy nghi của công chúa, cười nói dịu dàng như một cô nương nhỏ.
Một tay khoác cánh tay Tô Liên Y, tay kia thoải mái chỉ về phía Tần Thi Ngữ, lớn tiếng trêu chọc.
Giọng nàng vang to, không chỉ trong phòng mà cả đám nha hoàn ngoài viện cũng nghe rõ, lập tức cười vang cả sân.
Tiếng cười lanh lảnh của các thiếu nữ đan xen vào nhau, trong trẻo như bầy hoàng oanh cùng hót.
Tần Thi Ngữ đang trong lúc khai diện, không dám nhúc nhích, nếu không đã sớm đưa tay che mặt.
Đôi má vốn đã hồng phấn, giờ phút này đỏ bừng như lửa.
Tô Liên Y bất lực lắc đầu, thầm nghĩ Tần Thi Ngữ đã ngoài ba mươi, nếu bỏ qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5300244/chuong-470.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.