Chớp mắt một đêm đã qua, buổi sớm lại đến.
Còn chín ngày nữa là tới lễ hòa thân đại hôn.
Hôm nay không phải ngày thiết triều, bá quan không cần vào triều sớm, hiếm hoi có được chút thời gian nhàn rỗi.
Sáng sớm, ngoài cổng phủ công chúa có một toán người ngựa tiến đến.
Người dẫn đầu cưỡi tuấn mã, dung mạo tuấn tú, phong thái hiên ngang, một thân trường bào lụa màu lam nhạt càng tôn lên vóc dáng cao ráo thon dài.
Khi xuống ngựa trước phủ công chúa, đôi mắt người ấy ánh lên vẻ rạng rỡ, không giấu nổi niềm vui.
Đoàn người đến vừa đúng lúc cổng phủ mở ra.
Không rõ là trùng hợp thật, hay là người kia đã nắm rõ quy củ của phủ Công chúa, cố tình đến đúng giờ.
Gia nhân vừa mở cổng, ngẩng đầu lên trông thấy người nọ, lập tức quỳ xuống dập đầu: “Nô tài bái kiến phò mã, phò mã cát tường.” Người đến không ai khác, chính là Vân Phi Dương.
Đúng lúc ấy, một vị ma ma thân cận hầu hạ Hạ Sơ Huỳnh đi ngang qua, thấy Vân Phi Dương cũng— Vân Phi Dương thái độ ôn hòa: “Ừ, đứng lên đi.
Công chúa đã thức dậy chưa?” “Bẩm phò mã, điện hạ đang dùng điểm tâm sáng.” Gia nhân đáp.
Vân Phi Dương gật đầu, giao dây cương cho tùy tùng phía sau, bản thân vén vạt áo, sải bước tiến vào phủ Công chúa.
“Người đâu, dẫn đường.” “Vâng.” Một nha hoàn bước lên phía trước, dẫn Vân Phi Dương đi về phía thiện đường nơi Hạ Sơ Huỳnh đang dùng bữa.
Trong thiện đường, Sơ Huỳnh đang dùng điểm tâm cùng Hy Đồng.
Một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5300243/chuong-469.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.