Sáng sớm, trời vừa tờ mờ.
Vì mang thai nên buồn ngủ nhiều, trời đã sáng rõ mà Tô Liên Y vẫn chưa tỉnh, ngủ rất say.
Trên cùng một chiếc giường, còn có một người khác. Thân hình cao lớn thon dài, vậy mà lại ép sát mép giường mà nằm, tư thế chông chênh như chỉ cần sơ sẩy một chút là rơi xuống đất. Người đó không ai khác, chính là Vân Phi Tuân, đang lén nhìn trộm dung nhan ngủ say của thê tử mình.
Chỉ thấy Vân Phi Tuân chống một tay lên đầu, tay còn lại cẩn thận đặt lên người Tô Liên Y, cẩn thận đến mức như thể thứ nằm dưới tay hắn không phải là Tô Liên Y, mà là một hài nhi vừa mới sinh, mong manh dễ vỡ.
Bên ngoài cửa, đám tùy tùng đã sớm như kiến bò trên chảo nóng, lo lắng đi tới đi lui.
Quản gia Tần Thi Ngữ muốn xem quận chúa đã dậy hay chưa, vừa bước vào sân đã thấy tùy tùng của Vân Phi Tuân là Triệu Thanh đứng ngồi không yên, liền hạ giọng hỏi: “Triệu quân quan, ngài đây là…”
Triệu Thanh méo mặt: “Tần quản gia, hôm nay vốn định kiểm duyệt ở Mãnh Hổ Doanh, giờ đã quá một khắc rồi mà tướng quân vẫn chưa dậy. Ta cũng không dám gõ cửa, sợ quấy rầy quận chúa nghỉ ngơi, nếu thật sự làm kinh động đến quận chúa, tướng quân nhất định sẽ lột da ta.”
Bất kể là ở huyện Nhạc Vọng hay ở kinh thành, Tô Liên Y vẫn không quen để hạ nhân đứng canh trong viện hầu hạ. Chỉ khi ban ngày xác nhận nàng đã dậy, tự tay mở cửa, hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5300224/chuong-450.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.