Vân Phi Tuân rốt cuộc nhìn nhận Thác Bạt Nguyệt như thế nào?
Đáp án rất đơn giản: trong đầu Vân Phi Tuân căn bản không hề tồn tại người tên Thác Bạt Nguyệt. Nói cách khác, hắn từ đầu đến cuối chưa từng coi chuyện hòa thân ra gì.
Từ góc độ này mà nhìn, Vân Phi Tuân đúng là một kẻ “tệ bạc”. Thuở nhỏ vì bệnh lở mặt mà hình thành tính cách khép kín, trong suy nghĩ của hắn, chỉ cần hắn và Tô Liên Y sống tốt với nhau là đủ, những người khác hoàn toàn không cần cân nhắc.
Năm đó Tô Liên Y vào kinh, Vân Phi Tuân đã chẳng biểu hiện chút hiếu tâm nào, từ đầu đến cuối đều đứng ra che chở cho nàng. Mà hiện tại, hắn cũng chẳng có bao nhiêu trung quân, bất kể hoàng đế có khó xử hay không, hắn đều thẳng tay đẩy vấn đề về phía hoàng đế Hạ Dận Tu.
Trời đã gần tối, cổng lớn Vân phủ khép hờ, có gia đinh đứng gác.
Không khí trong Vân phủ coi như hòa nhã, không giống những phủ đệ khác câu nệ phô trương, kỷ luật nghiêm ngặt. Hai tên gia đinh ăn mặc chỉnh tề đứng ngoài cổng trò chuyện giết thời gian. Chờ thêm nửa canh giờ nữa, mây đỏ đầy trời, là có thể đóng cổng về nghỉ.
Một cỗ xe ngựa tinh xảo từ xa tiến lại gần. Trước sau xe đều có tráng hán cưỡi tuấn mã hộ tống, không cần nghĩ cũng biết, người ngồi trong xe không phải phú thì cũng quý.
Thấy xe ngựa dừng trước cổng Vân phủ, hai tên gia đinh lập tức ngừng nói chuyện, chỉnh lại y phục, đứng thẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5300223/chuong-449.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.