Thành Đông Ô.
Con đường chính từng rộng rãi, thẳng tắp và đầy khí thế năm nào, giờ đã trở nên gập ghềnh, lổn nhổn hố sâu ổ cạn. Hai bên đường, nền đá sụp vỡ, lộ ra cả lớp đá lót cũ kỹ phía dưới. Cỗ xe ngựa lắc lư dữ dội, phải giảm tốc độ hết mức, vậy mà vẫn bị xóc đến nghiêng ngả.
“Di Nhi, con không sao chứ?” Trân Thị khẽ hỏi, giọng lo lắng.
Từ di nương cố nở nụ cười, dù sắc mặt đã trắng bệch: “Không sao đâu, chỉ lo Ngũ cữu nương và ngũ cữu gia đi đường xóc thế này có chịu nổi không thôi.” Lời là vậy, nhưng dạ dày bà như muốn lộn ngược, suýt nữa không kìm được.
Trân Thị thở dài: “Biết thế đã thuê kiệu cho êm rồi… Đường xá ở Đông Ô bây giờ, thật chẳng còn ra gì.” Bà nói rồi lại khẽ thở ra lần nữa, ánh mắt thoáng buồn, như đang nhớ về một Đông Ô huy hoàng, phồn thịnh của những năm đã qua. Cảnh vật vẫn đây, mà lòng người đã lạnh.
Từ di nương nắm tay bà, nhẹ giọng an ủi: “Ngũ cữu nương đừng nói vậy. Con cũng là người Đông Ô, nơi này là chốn sinh ra và nuôi lớn con. Dù có hoang tàn đến đâu, con cũng chẳng thể chê ghét được.” Thật ra, nói thì dễ, chứ giờ có muốn thuê kiệu cũng chẳng ai dám nhận đường này.
Bên cạnh, Từ Văn Thành ngồi nhắm mắt dưỡng thần, mũ lắc lư theo từng cú xóc, suýt nữa bay khỏi đầu, vậy mà lão nhân vẫn ung dung như không hề hấn gì. Cỗ xe vốn nhỏ, chật chội, ba người ngồi đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5298033/chuong-393.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.