Thành Đông Ô vẫn tiêu điều như cũ, không vì sự có mặt của đoàn người Tô Liên Y mà thay đổi chút nào.
Tại Từ phủ.
Trong gian phòng khuê nữ trước kia của Từ di nương, người ta đặt một khung thêu lớn ngay trước cửa, nơi có thể mượn ánh sáng tự nhiên mà không làm hại mắt.
Từ di nương vốn là người khéo tay, mỗi khi đêm dài thường lấy việc thêu thùa làm bạn. Thế nhưng hôm nay, chẳng hiểu vì sao, kim cứ đâm vào tay liên tiếp, mới chưa đầy một canh giờ, bà đã bị thương đến bốn lần.
Từ ngày Tô Liên Y rời phủ, Lão phu nhân họ Từ liền điều hai nha hoàn trong phòng mình đến hầu hạ di nương: một người tên Tiểu Chu, một người tên Tiểu Thúy. Khi Tiểu Chu vừa mang chỉ ngũ sắc mới mua về, liền thấy di nương đang ngẩn ngơ, đầu ngón tay đưa lên môi, vẻ mặt ẩn ẩn nét u sầu.
“Đại tiểu thư, hôm nay trời âm u, ánh sáng kém, dù đôi mắt tốt đến đâu cũng khó mà nhìn rõ. Người nghỉ một lát đi, kẻo hại đến mắt.”
Trong Từ phủ, theo ý lão phu nhân, mọi người đều phải gọi Từ di nương là “Đại tiểu thư”, ý rằng đã trở về nhà mẹ đẻ, chẳng còn là di nương của người khác.
“Hôm qua lão phu nhân nói, sắp qua mùa thu, nếu không ra ngắm hoa thì chẳng còn dịp nào nữa. Hay là đại tiểu thư ra vườn, bầu bạn cùng lão phu nhân ngắm cảnh?”
Từ di nương khẽ mỉm cười. Bà hiểu Tiểu Chu có lòng, vừa khéo léo giúp bà che đi sự bối rối vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thien-kim-danh-y/5298027/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.